Có bao giờ bạn tự hỏi…
“Tại sao mình đầu tư hàng trăm triệu vào marketing mà khách hàng vẫn chỉ nhớ đến công ty, chứ không nhớ đến mình?”
Có tiền.
Có doanh nghiệp.
Có đội ngũ.
Có văn phòng đẹp.
Có doanh thu.
Nhưng khi bước lên mạng xã hội…
Bạn lại trở thành một người vô hình.
…
Có một người chủ doanh nghiệp từng nói với tôi:
“Em thấy kỳ lắm.”
“Công ty anh làm hơn 10 năm.”
“Doanh thu mỗi năm hàng chục tỷ.”
“Nhưng mỗi lần đăng Facebook… chỉ vài chục lượt thích.”
“Tệ hơn nữa là khách hàng không biết anh là ai.”
Nghe xong tôi chỉ hỏi lại một câu.
“Anh nghĩ khách hàng mua của công ty… hay mua vì họ tin vào con người đứng sau công ty?”
Anh ấy im lặng.
Một khoảng lặng dài.
Bởi chính anh cũng nhận ra…
Suốt nhiều năm qua…
Anh chỉ xây doanh nghiệp.
Nhưng chưa từng xây thương hiệu cá nhân.
Ngày nay…
Khách hàng không còn mua vì sản phẩm tốt nhất.
Họ mua vì người họ tin nhất.
Bạn thử nhìn xung quanh xem.
Hai công ty bán cùng một sản phẩm.
Chất lượng tương đương.
Giá gần giống nhau.
Nhưng một bên lúc nào cũng đông khách.
Một bên phải chạy quảng cáo liên tục.
Khác nhau ở đâu?
Khác ở gương mặt đại diện.
Khác ở người lãnh đạo.
Khác ở mức độ tin tưởng.
Con người luôn tin con người trước khi tin doanh nghiệp.
Rất nhiều chủ doanh nghiệp nghĩ rằng:
“Tôi không đẹp.”
“Tôi không biết nói.”
“Tôi ngại quay video.”
“Tôi không có khiếu làm nội dung.”
“Tôi chỉ giỏi kinh doanh.”
Đó chính là chiếc lồng vô hình đang nhốt bạn lại.
Bạn không cần trở thành người nổi tiếng.
Bạn chỉ cần trở thành người đáng nhớ.
Đó là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Mỗi ngày…
Bạn dành hàng giờ để quản lý nhân viên.
Họp.
Ký hợp đồng.
Giải quyết sự cố.
Chạy doanh số.
Thế nhưng…
Bạn lại dành đúng… 0 phút để xây dựng hình ảnh của chính mình.
Bạn đang dành cả đời để xây ngôi nhà.
Nhưng lại quên xây biển tên trước cổng.
Khách đi ngang qua…
Họ chỉ thấy một tòa nhà.
Họ không biết chủ nhân là ai.
Có bao giờ bạn thấy điều này chưa?
Một người livestream.
Chỉ cần mở điện thoại lên.
Hàng nghìn người vào xem.
Họ bán cái gì cũng có người mua.
Không phải vì sản phẩm thần kỳ.
Mà vì niềm tin.
Ngược lại…
Có người chạy quảng cáo cả trăm triệu.
Video chỉnh sửa lung linh.
Hình ảnh đẹp không tì vết.
Nhưng điện thoại vẫn im lìm.
Không một cuộc gọi.
Không một tin nhắn.
Cái thiếu không phải quảng cáo.
Mà là uy tín.
Uy tín không tự nhiên sinh ra.
Nó được tích lũy từng ngày.
Qua từng câu chuyện.
Qua từng góc nhìn.
Qua từng lần bạn chia sẻ kinh nghiệm.
Qua từng thất bại.
Qua từng bài học.
Khách hàng không muốn nhìn thấy một vị giám đốc hoàn hảo.
Họ muốn nhìn thấy một con người thật.
Có cảm xúc.
Có khó khăn.
Có hành trình.
Có giá trị.
Tôi từng gặp một doanh nhân.
Anh ấy sở hữu ba công ty.
Nhưng Facebook cá nhân chỉ toàn…
Ảnh ăn cưới.
Ảnh check-in.
Ảnh nhậu.
Ảnh sinh nhật.
Ba năm.
Không một bài chia sẻ chuyên môn.
Không một quan điểm.
Không một câu chuyện kinh doanh.
Anh hỏi tôi:
“Tại sao khách hàng không nhớ đến anh?”
Tôi chỉ cười.
Nếu ngay cả Facebook của anh còn không nói được anh là ai…
Thì tại sao khách hàng phải nhớ?
Mạng xã hội hôm nay giống như một sân khấu khổng lồ.
Mỗi người đều có một chiếc micro.
Nhưng phần lớn doanh nhân lại chọn cách…
Đứng im.
Trong khi những người khác…
Liên tục kể câu chuyện của họ.
Liên tục xuất hiện.
Liên tục tạo giá trị.
Liên tục gieo niềm tin.
Đến một lúc nào đó…
Khách hàng chỉ nhớ người nói.
Chứ không nhớ người giỏi nhất.
Có một sự thật rất đau.
Nếu hôm nay bạn biến mất khỏi mạng xã hội.
Liệu có ai nhận ra?
Liệu có ai đi tìm bạn?
Liệu khách hàng có nhớ đến bạn không?
Hay họ chỉ cần lướt thêm vài giây…
Là đã gặp một đối thủ khác?
Đó không phải lỗi của khách hàng.
Đó là vì bạn chưa để lại dấu ấn.
Thương hiệu cá nhân không phải là khoe xe.
Không phải khoe đồng hồ.
Không phải khoe doanh thu.
Không phải khoe văn phòng.
Thương hiệu cá nhân là khi…
Người khác nghe tên bạn.
Lập tức nhớ đến một giá trị.
Ví dụ:
Muốn học bán hàng.
Họ nhớ bạn.
Muốn tìm chuyên gia.
Họ nhớ bạn.
Muốn giải quyết vấn đề.
Họ nhớ bạn.
Đó mới là tài sản lớn nhất.
Đừng cố xây dựng hình ảnh của một người hoàn hảo.
Hãy xây dựng hình ảnh của một người hữu ích.
Khách hàng không cần thần tượng.
Họ cần người dẫn đường.
Mỗi bài viết bạn chia sẻ…
Là một viên gạch.
Mỗi video bạn đăng…
Là một viên gạch.
Mỗi câu chuyện thật…
Là một viên gạch.
Ngày qua ngày.
Viên gạch chồng lên viên gạch.
Đến một lúc…
Bạn sẽ có một tòa thành mang tên “niềm tin”.
Không ai có thể sao chép được.
Một doanh nghiệp có thể bị sao chép.
Sản phẩm có thể bị bắt chước.
Giá có thể bị phá.
Chiến lược có thể bị học theo.
Nhưng…
Con người của bạn.
Câu chuyện của bạn.
Trải nghiệm của bạn.
Tư duy của bạn.
Không ai lấy được.
Đó mới là lợi thế cạnh tranh bền vững nhất.
Nếu hôm nay bạn vẫn còn đang loay hoay…
“Không biết nên đăng gì.”
“Không biết nên xuất hiện thế nào.”
“Không biết chia sẻ điều gì.”
Thì hãy nhớ một điều.
Đừng cố trở thành người nổi tiếng.
Hãy trở thành người khách hàng muốn gặp.
Đừng cố nói điều cao siêu.
Hãy nói điều họ đang cần.
Đừng cố xây dựng một hình tượng xa vời.
Hãy xây dựng một con người thật.
Bởi cuối cùng…
Khách hàng không yêu logo.
Khách hàng không yêu bảng hiệu.
Khách hàng không yêu khẩu hiệu.
Khách hàng yêu người khiến họ cảm thấy an tâm.
Và nếu bạn có năng lực thật…
Đừng để sự im lặng khiến người khác tưởng rằng bạn không tồn tại.
Hãy bước ra.
Hãy kể câu chuyện của mình.
Hãy để thế giới biết bạn là ai.
Bởi trong thời đại ngày nay…
Người chiến thắng không phải lúc nào cũng là người giỏi nhất.
Mà là người được nhớ đến nhiều nhất.
