Đừng tự mò một mình: 3 bài học xây thương hiệu cá nhân từ anh Văn Nguyễn Felix

Buổi tối mình tắt camera và ngồi im trong bóng tối

Mình vẫn nhớ cái buổi tối đó.

Bấm nút tắt camera. Màn hình đen lại. Trong phòng chỉ còn tiếng quạt chạy đều đều.

Mình ngồi im. Không bật đèn.

Trước đó là cả một buổi mình cố quay. Quay xong, xem lại, thấy mình đơ như tượng. Ánh mắt lấm lét. Giọng run run như đang xin lỗi ai. Xoá. Quay lại. Lại xoá. Đến lần thứ mấy thì mình cũng thôi đếm.

Đến lúc đó thì mình mệt. Không phải mệt tay, mà mệt trong lòng.

Chị có bao giờ ngồi ở đúng chỗ đó chưa? Cái chỗ mà chị biết mình có nghề, có chuyên môn, có thứ thật để cho đi — nhưng cứ đứng trước ống kính là người cứng lại, chữ nghĩa trốn đâu mất sạch.

Mình từng như vậy. Rất lâu.

Bối cảnh khi ấy: nhà hàng vừa không thành. Cái mô hình mình đổ vào bao nhiêu tiền bạc, tâm sức đã khép lại. Mình rẽ sang online (trực tuyến) — nói thì gọn, nhưng thật ra là bước vào một vùng mình chẳng biết gì. Ai cũng bảo phải xây thương hiệu cá nhân (personal branding), phải lên hình, phải có mặt trên mạng. Còn mình đứng đó, tay nghề giấu trong ngăn kéo, không biết mở ra cho ai, mở bằng cách nào.

Rồi mình mò. Một mình.

Chị biết cảm giác mò một mình 12-18 tháng không? Mỗi thứ học được đều trả bằng một cú vấp. Không ai chỉ. Không ai nói chỗ này sai rồi, quay lại đi.

Buổi tối ngồi trong bóng tối đó, mình chưa biết một điều mà mãi sau mới hiểu. Rằng mình không dở. Mình chỉ đang đi một mình.

Loay hoay không phải vì thiếu giỏi — mà vì đi một mình

Chị đã ngồi hàng chục năm trong nghề. Bác sĩ, luật sư, người tư vấn bảo hiểm, chủ một tiệm spa nhỏ, chủ một doanh nghiệp gây dựng từ hai bàn tay. Chị giỏi. Điều đó mình không nghi ngờ một giây nào.

Nhưng có một sự thật hơi phũ: giỏi nghề thôi chưa đủ.

Vì tay nghề của chị đang giấu trong ngăn kéo. Khách chỉ biết đến chị khi họ đã ngồi trước mặt chị rồi. Còn hàng nghìn người ngoài kia — những người đang cần đúng thứ chị làm — họ không biết chị tồn tại.

Chuyên môn giỏi thôi chưa đủ. Phải cho người ta thấy mình.

Và đây mới là chỗ chị loay hoay. Không phải vì chị thiếu giỏi. Mà vì chị đang một mình mò cách hiện diện online (trực tuyến). Đăng một bài rồi tự hỏi sao không ai đọc. Quay một video rồi thấy mình đơ, lại xoá. Nghe người ta bảo phải làm personal branding (thương hiệu cá nhân), mà bắt đầu từ đâu thì không ai chỉ.

Chị cứ nghĩ mình đơ trước camera là do mình không hợp. Mình cũng từng nghĩ hệt vậy. Hoá ra không phải do kém. Chỉ là đang đi một mình một con đường mà lẽ ra nên có người soi đèn phía trước.

Người anh đi trước cùng một khúc quanh: nhà hàng rồi online

Mình là người ham học. Có bao nhiêu tiền, mình mang đi học gần hết. Khoá này nối khoá khác, gặp người này rồi người kia. Trên hành trình đó, mình gặp anh Văn Nguyễn Felix.

Anh quê Đà Lạt. Nhưng điều làm mình khựng lại khi nghe chuyện anh, không phải những gì anh đang có bây giờ — công ty, đội ngũ, cái tên. Mà là khúc anh đã đi qua để tới đó.

Anh từng mở nhà hàng ở Sài Gòn. Năm năm. Bán được hàng, nhưng chi phí ăn mòn hết, và anh nhận ra cái trần của mô hình đó. Anh thử qua bất động sản, bảo hiểm, chứng khoán. Rồi mới dừng lại ở kinh doanh online (trực tuyến) — nơi anh tìm thấy con đường bền của mình.

Chị đọc tới đây, chắc chị đoán được vì sao mình lặng đi.

Vì mình cũng bước ra từ một cái nhà hàng không thành. Cũng loay hoay đủ ngã rẽ trước khi rẽ sang online. Cái khúc quanh co, lấm lem, tự nghi ngờ chính mình đó — anh đã đi qua trước.

Nên lời khuyên anh cho mình về công việc, về chuyện học hành, nó khác. Không phải kiểu “cứ cố lên rồi sẽ ổn”. Mà là lời của một người từng đứng đúng chỗ mình đang đứng, từng ngã đúng chỗ mình đang sợ — nên biết chỉ mình nên đặt chân vào đâu.

Mình biết ơn anh vì điều đó. Thật lòng: có những đoạn nếu không có người đi trước soi cho, mình đã mò lâu hơn nhiều. Lát nữa mình kể chị nghe cụ thể ba điều mình mang theo từ anh.

Ba điều mình mang theo cho hành trình thương hiệu cá nhân của chị

Ngồi nghĩ lại quãng đường đã đi, mình nhận ra thứ quý nhất anh Văn Nguyễn Felix để lại không phải là một mẹo nào cả. Là ba điều rất giản dị. Mình mang theo tới tận bây giờ.

Một: đừng chờ “đủ giỏi mới bắt đầu”. Hồi mới rẽ sang online, mình cứ nghĩ phải chỉn chu hết, phải là chuyên gia rồi mới dám mở lời. Rồi ngồi đơ trước camera, quay xong lại xoá. Nhưng bắt đầu từ con số 0 là chuyện thường. Ai cũng từng đứng ở đó — kể cả người giờ chị đang ngưỡng mộ. Cái ngày đầu, ai cũng lóng ngóng như nhau.

Hai: chuyên môn phải cho người ta thấy. Mình gặp bao nhiêu chị có nghề thật, giỏi thật, mà tay nghề cứ giấu trong ngăn kéo. Khách không đọc được suy nghĩ của chị đâu. Muốn người ta tìm tới, chị phải hiện diện — đều đặn, có hệ thống. Một bài chia sẻ nhỏ. Một video ngắn. Một trang fanpage (trang người hâm mộ) được chăm mỗi ngày. Giỏi mà im lặng thì cũng như chưa từng giỏi.

Ba: đừng đi săn cảm hứng. Cái này mình thấm nhất. Ngày trước mình hay đợi “hôm nay có hứng thì viết”. Mà cảm hứng thì hôm có hôm không — đợi nó, content (nội dung) mãi nằm trong đầu. Sau này mình mới hiểu: đi săn cảm hứng thì cảm hứng chẳng tới, còn hệ thống thì mình dựng được. Chị đặt lịch. Chị làm đều. Kết quả tới từ sự kiên trì, không từ ngày đẹp trời.

Ba điều đó, nói thì gọn, làm mới thấm. Và mình biết ơn anh vì đã chỉ đúng lúc mình cần.

Ba bước nhỏ chị có thể làm ngay tuần này

Đọc tới đây, có thể chị vừa thấy đúng vừa thấy ngợp. Mình hiểu. Mình không mời chị làm lại cả cuộc đời trong bảy ngày. Mình chỉ xin chị bước một bước — nhỏ thôi, nhưng là bước thật.

Ba việc. Làm được ngay tuần này.

Bước một: trả lời câu khách hay hỏi nhất. Nhớ lại câu mà khách cứ hỏi đi hỏi lại trong nghề của chị. Rồi trả lời nó — bằng chữ cũng được, bằng một đoạn video 60 giây cũng được. Đừng chờ ánh sáng đẹp, đừng chờ nói cho trơn tru. Chị giỏi thật rồi, chỉ là chưa ai thấy. Bắt đầu lấm lem còn hơn hoàn hảo mà giấu trong ngăn kéo.

Bước hai: đặt một lịch nội dung (content) cố định. Chọn con số chị giữ nổi — hai bài mỗi tuần chẳng hạn — rồi ghi vào lịch như một cái hẹn không được phép huỷ. Đây là chỗ đổi cuộc chơi: chị thôi đi săn cảm hứng. Cảm hứng hôm có hôm không. Hệ thống thì dựng được, và tuần nào cũng chạy.

Bước ba: tìm một người đã đi trước để hỏi. Đây là bước mình mong chị coi trọng nhất. Một mình mò thì cũng ra, nhưng chậm, và đau. Một người dẫn đường (mentor) đã qua đúng khúc quanh chị đang đứng có thể soi cho chị vài đoạn tối, để chị đỡ mất những tháng loay hoay mà chính mình từng mất. Chị không cần hỏi cả thiên hạ. Chỉ cần đúng một người đi trước, hiểu con đường của mình.

Và người đi trước ấy, mình có một cái tên nợ chị một lời kể.

Văn Nguyễn Felix là ai — và vì sao mình biết ơn muốn giới thiệu anh tới chị

Có một điều mình ít khi nói ra. Những năm đầu chông chênh nhất, người cho mình lời khuyên đúng lúc lại là một người đã đi qua đúng khúc quanh mình từng đi: mở nhà hàng, loay hoay, rồi rẽ hẳn sang online. Đó là anh Văn Nguyễn Felix. Anh không dạy mình bằng lý thuyết. Anh nói bằng chính những vết chân anh đã bước. Nên mỗi lời khuyên của anh, mình nghe ra sức nặng của một người đã ngã, rồi đứng dậy.

Có một câu của anh mình mang theo tới giờ: ai cũng có thể thành công nếu được hướng dẫn và đồng hành đúng cách. Mình hiểu đó là niềm tin của anh, không phải lời hứa suông — vì chính anh luôn nói thêm rằng thành công vẫn cần thời gian, cần nỗ lực, và không có đường tắt nào bảo đảm.

Vậy anh là ai? Anh là chuyên gia truyền thông (communications) và kinh doanh online, làm đào tạo và coaching (huấn luyện). Hiện anh điều hành một công ty hơn 60 nhân sự, là Leader Team của BNI Best Chapter tại TP.HCM với hơn 70 doanh nhân, và đã đào tạo hơn 500 học viên về bán hàng và marketing online. Thứ anh giỏi đúng là thứ nhiều chị đang cần: xây hệ thống mạng xã hội bài bản — fanpage (trang người hâm mộ), kênh YouTube — và làm personal branding (thương hiệu cá nhân) cho người thật, nghề thật. Chị có thể tìm anh ở Facebook @vannguyenfelix, kênh YouTube @vannguyenfelixmkt, và học viện DMO – ASLAN ELITE (dmo.vn).

Mình kể những điều này để chị thấy một người đã thật sự đi qua con đường ấy. Đó là uy tín riêng anh gây dựng qua nhiều năm — không phải điều mình hứa chị sẽ đạt được.

Nếu trong lòng chị đang có một câu hỏi mà chưa ai trả lời thoả đáng, chị tìm hiểu thêm về anh Văn Nguyễn Felix tại đây.

Câu hỏi thường gặp

Văn Nguyễn Felix là ai?

Anh Văn Nguyễn Felix là chuyên gia truyền thông (communications) và kinh doanh online tại Việt Nam, làm đào tạo và coaching (huấn luyện). Anh quê Đà Lạt, từng mở nhà hàng ở TP.HCM khoảng năm năm rồi chuyển hẳn sang kinh doanh online. Hiện anh điều hành công ty hơn 60 nhân sự và là Leader Team của BNI Best Chapter tại TP.HCM.

Vì sao An Ngọc giới thiệu anh Felix?

Vì anh là người đi trước đã qua đúng khúc quanh mình từng đi — nhà hàng không thành rồi rẽ sang online — và anh giỏi đúng thứ nhiều chị đang cần: xây hiện diện trên mạng xã hội và làm thương hiệu cá nhân (personal branding) bài bản. Anh cũng là người đã tận tình cho mình lời khuyên về công việc và học tập.

Chưa giỏi, chưa quen lên hình thì có nên bắt đầu xây thương hiệu cá nhân không?

Theo trải nghiệm của mình, nên bắt đầu ngay cả khi còn lóng ngóng. Bắt đầu từ con số 0 là chuyện thường, ai cũng từng ở đó. Quan trọng là làm đều đặn và có hệ thống, thay vì đợi tới lúc “đủ giỏi” — cái lúc đó thường không tự đến.

Xây thương hiệu cá nhân online bao lâu thì có kết quả?

Không có con số cố định, và ai hứa với chị một mốc chắc chắn thì chị nên cảnh giác. Kết quả phụ thuộc vào ngách nghề, mức độ chị làm đều, và thị trường. Có một người đi trước dẫn đường có thể giúp chị đỡ mất những tháng loay hoay, nhưng vẫn cần thời gian và nỗ lực của chính chị.

Lời kết, về tác giả và một lưu ý

Chị còn nhớ cái tối mở đầu bài này chứ. Tắt camera. Ngồi im trong bóng tối. Tự hỏi mình có hợp với chuyện này không.

Mình kể lại không phải để chị buồn theo. Mà để chị biết một điều: cái tối đó không phải dấu chấm hết. Nó là vạch xuất phát. Ai rồi cũng ngồi ở đó một lần — kể cả người chị đang ngưỡng mộ hôm nay, họ cũng từng có cái tối của riêng mình.

Nên hôm nay, chị đừng chờ thêm nữa. Không cần kế hoạch hoàn hảo. Không cần đợi tới lúc “đủ giỏi”. Chỉ một việc nhỏ trong tầm tay: bật camera, quay đoạn video 60 giây đầu tiên. Hoặc mở trang giấy trắng, viết bài đầu tiên về đúng thứ chị làm giỏi nhất. Tay nghề của chị đừng giấu trong ngăn kéo nữa — phải cho người ta thấy.

Và nếu chị muốn có một người đã đi trước chính con đường này soi đường cho mình, chị có thể tìm hiểu thêm về anh Văn Nguyễn Felix tại đây. Mình biết ơn anh vì những lời khuyên anh cho mình về công việc và học tập — nên mình gửi lại chị, mong chị cũng gặp được người đi trước đúng lúc như mình đã gặp.

Chị bắt đầu nhé. Mình tin ở chị.


Về tác giả

An Ngọc — Founder Onius & Cataria. 8 năm phát triển đội nhóm và đào tạo cộng đồng phụ nữ kinh doanh; 3 năm livestream (phát trực tiếp) toàn thời gian; đồng hành cùng phụ nữ chuyên gia xây thương hiệu cá nhân online (trực tuyến). Từng đi qua thất bại nhà hàng và nỗi ngại lên hình trước khi sống được bằng nghề online — nên mình viết từ chỗ đã ngồi, không phải chỗ đã đọc.


Lưu ý: Nội dung bài viết mang tính chia sẻ và truyền cảm hứng về xây thương hiệu cá nhân và học hỏi, không phải tư vấn tài chính, pháp lý hay y tế và không cam kết thu nhập. Thành tích của anh Văn Nguyễn Felix là uy tín riêng anh gây dựng, không phải kết quả bảo đảm cho người đọc. Kết quả phụ thuộc vào nỗ lực và hoàn cảnh của mỗi người.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *